Friday, 04/12/2020 - 05:11|
CHÀO MỪNG BẠN ĐẾN VỚI CỔNG THÔNG TIN ĐIỆN TỬ PHÒNG GIÁO DỤC VÀ ĐÀO TẠO HUYỆN ĐỨC THỌ
A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

CUỘC THI “ VIẾT VỀ THẦY CÔ GIÁO, BẠN BÈ, MÁI TRƯỜNG”.

                    Ngày 16/11 Trường THCS Đồng Lạng tổng kết cuộc thi “ Viết vể thầy cô giáo, bạn bè, mái trường”.

Sau 2 tuần phát động, cuộc thi đã có sự lan tỏa rộng lớn đến các em học sinh, 100% các em tham gia. Qua cuộc thi, hình ảnh thầy cô giáo, bạn bè, mái trường được nhìn từ góc nhìn đa chiều, đa diện. Song dù ở góc độ nào thì các bài dự thi đều là những hình ảnh đẹp, độc đáo về thầy cô. Mỗi bài viết là mỗi câu chuyện, mỗi kí ức, một kỉ niệm, cảm xúc đẹp đẽ và đáng trân trọng về hình ảnh người thầy.

Sau khi Ban tổ chức chấm đã lựa chọn được 5 bài viết có chất lượng để trao giải gồm:

  • 1 giải nhất: Bùi Thị Phương lớp 9C
  • 1 giải nhì : Nguyễn Lê Hồng Hạnh lớp 8A
  • 3 giải 3: Hoàng Thị Thúy Huyền lớp 9B, Bùi Quốc Dũng lớp 9A, Nguyễn Thanh Quyền lớp 9A.

BTC trân trọng giới thiệu các bài viết đạt giải dưới đây. Xin mời bạn đọc cùng xem và cảm nhận.

 

 

Bài viết của em : Bùi Thị Phương

Lớp : 9C Trường: Trung học cơ sở Đồng Lạng

 

THẦY QUÂN

 

          Mái trường là nơi lưu lại những dấu ấn đáng nhớ nhất trong cuộc đời mỗi con người. Chẳng phải ngẫu nhiên mà người ta gọi mái trường là "ngôi nhà thứ hai" của mỗi người. Bởi ở đó chúng ta được tiếp thu tri thức, được rèn luyện đạo đức, nó còn là nơi gieo mầm ước mơ, biến ước mơ thành hiện thực, cho ta cảm nhận được tình thầy trò, bạn bè thân thiết. Và ở nơi đó, thầy cô là cha mẹ, bạn bè là anh em gắn bó với nhau như ruột thịt và cùng nhau tạo nên những kỉ niệm khó phai. Suốt những năm tháng cắp sách đến trường, chắc hẳn ai cũng có ấn tượng với một thầy cô giáo nào đó. Có thể là những người để lại cho ta kinh nghiệm suốt đời hay vực ta dậy từ nơi tối tăm hay đơn giản là cách giảng bài sâu sắc mà ta không sao quên được. Với tôi, thầy Quân dạy toán là người mà tôi cảm mến và có ấn tượng sâu sắc nhất.

          Nhiều đứa bạn thường hỏi tôi: "Tại sao mày lại ấn tượng và cảm mến thầy Quân thế mà bọn tao chẳng có ấn tượng gì với thầy cả?" Tôi luôn bật cười vì câu hỏi của lũ bạn tôi. Tuy rằng tôi không trả lời nhưng có lẽ là do thầy nghiêm khắc nên chúng nó mới không thích thầy. Đối với tôi, thầy Quân không chỉ là người thầy dạy tôi kiến thức mà còn là người cha dạy tôi cách sống, người anh trai mẫu mực, người bạn luôn lắng nghe, luôn cho tôi những lời khuyên bổ ích nhất mỗi khi tôi cần. Thầy đã giúp tôi chắp cánh ước mơ, hoài bão tươi đẹp về tương lai, đã cho tôi những giấc mơ về sự thành đạt, về công danh, sự nghiệp và cả niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống. Không phải tự nhiên mà tôi lại nói rằng thầy đã giúp tôi làm được những điều ấy mà là tôi đã học được ở thầy rất nhiều, không chỉ là tri thức, đạo lí sống mà còn là tình yêu thương, tình cảm gắn bó, tình đoàn kết.

          Như chúng ta thường nghĩ giữa cô giáo với học sinh sẽ có sự gần gũi hơn so với thầy giáo, nhưng tôi không nghĩ vậy, dù là thầy giáo hay cô giáo thì đều có thể gần gũi quan tâm học sinh của mình. Thầy Quân rất nghiêm khắc nhưng trong sự nghiêm khắc đó lại có sự dịu dàng quan tâm học sinh, luôn để ý đến những điều nhỏ nhặt để hướng dẫn từ cái nhỏ đến cái lớn. Quan điểm thầy Quân rất rõ ràng: "Khi chúng ta làm được việc nhỏ, chúng ta sẽ cố gắng từ từ để làm được việc lớn, chỉ cần chúng ta quyết tâm rèn luyện. Nó cũng giống như môn Toán vậy. Tuy rằng hôm nay ta được 1,2 điểm nhưng chúng ta cố gắng, phấn đấu để lần sau điểm cao hơn, không phải một lúc lên 9,10 mà có thể chỉ lên 3,4 điểm. Sau đó tiến bộ dần dần. Chúng ta phải từ từ từng bước cố gắng thì mới đạt được kết quả cao." Những quan điểm của thầy dường như thấm vào máu thịt của tôi vì đó không chỉ là nói về học tập mà còn có ý nghĩa trong cuộc sống. Phải chăng những điều hay lẽ phải, những nét đẹp trong tâm hồn của con người đều được khơi nguồn từ tay những người hướng đạo? Vâng, thầy đã dành một phần của cuộc đời mình để trau chuốt, dẫn dắt người học sinh từng bước đi lên trên con đường chông gai phía trước. Đã có ai đó nói rằng: "Nghề giáo như nghề chèo đò, phải đưa những con đò đến được bến bờ bên kia." Thật đúng như vậy, để làm tròn sứ mệnh cao cả của mình "người đưa đò" phải cố gắng giữ làm sao cho đò được vững chắc. Mà có ai biết được rằng trong suốt chặng đường ấy, họ phải vượt qua bao nhiêu gian nan, vất vả. "Người đưa đò" phải dùng hết sức lực của bản thân để chống chọi những khi có "mưa to" "gió lớn". Rồi khi đưa được khách qua sông, "người đưa đò" lại quay về bến bên kia để tiếp tục thực hiện sứ mệnh cao cả ấy. Và cứ thế, thầy đã dành cả cuộc đời để dạy dỗ cho tất cả những đứa con thân yêu mà không quản khó khăn mệt nhọc. Không chỉ thầy Quân nói riêng mà tất cả các thầy cô giáo nói chung đều quan tâm yêu thương người học trò của mình như một người cha, người mẹ đáng kính. Cho dù phải thức khuya để miệt mài soạn giáo án, cho dù ngày qua ngày học chỉ lặp lại những công thức, những bài giảng hàng nghìn hàng vạn lần nhưng họ vẫn không buồn chán, bởi vò trong trái tim họ chỉ có duy nhất một khát khao: uốn nắn, dạy dỗ lớp trẻ hôm nay thành người. Thầy đã tận tụy dồn hết tất cả công sức vào bài giảng, làm chúng thêm sinh động để dễ dàng ăn sâu vào tâm trí của từng học sinh. Chính tình yêu thương và trái tim người cha dành cho đứa con ruột của mình mà thầy Quân, người mà có lẽ cả đời này tôi không sao quên được, đã là người cha thứ hai, là niềm tin để tôi cố gắng.

          "Thầy đã đến như muôn ngàn tia nắng, sáng soi bước em trong cuộc đời, dẫu đếm hết sao trời đêm nay, dẫu đếm hết lá mùa thu rơi nhưng ngàn năm, làm sao em đếm hết công lao người thầy." Những câu hát này cất lên làm lòng tôi càng bồi hồi, lo lắng sợ rằng một ngày nào đó sẽ không còn được được thầy giảng dạy, quan tâm nữa. Tôi hiểu cảm giác sợ hãi là có thật, tôi cũng biết rằng nếu không trân trọng từ bây giờ thì sau này sẽ không còn cơ hội nữa. Phải chăng thầy đã già, phải chăng chúng tôi lớn và sẽ đến môi trường khác, không còn được trở lại những ngày tháng ngồi trong lớp, được thầy giảng dạy? Cuộc sống có biết bao biến đổi nhưng dễ gì làm phai nhạt tình cảm của thầy dành cho học sinh chúng tôi. Đối với tôi cũng vậy, dù thời gian có thay đổi mọi thứ nhưng tôi chắc chắn rằng thời gian sẽ không thể thay được tình cảm, lòng kính trọng biết ơn của tôi đối với thầy. Tôi nghĩ, những ngày còn được thầy Quân giảng dạy, quan tâm có lẽ là những ngày hạnh phúc, vui vẻ nhất mà tôi từng có. Thầy từng nói với tôi: "Em ạ, những ngày đang sống là những ngày đáng sống. Vì vậy em đừng vì thất bại nhỏ mà bỏ cuộc trên con đường mình đã chọn, hãy vững tin và cố lên." Đó dường như là một lời khuyên của thầy dành cho tôi và từ lời khuyên đó tôi đã hiểu ra được rất nhiều bài học. Thầy rất nghiêm khắc. Tôi nhớ như in một lần tôi không làm bài tập, không học bài cũ đã bị thầy cho con 1 vào sổ và gọi về cho bố mẹ tôi. Lúc đó tôi rất lo sợ và tôi hiểu rằng thầy Quân luôn khác biệt với các thầy cô giáo khác, thầy không thiên vị hay bênh ai cả, thầy luôn công bằng, phân minh. Thầy từng nói rằng: "Khi có chuyện bất trắc, không hay, khi gặp khó khăn thì đừng nản chí mà ngược lại phải bình tĩnh giải quyết sự việc cho dù có khó khăn đến đâu đi chăng nữa thì cũng phải xử sự một cách đúng đắn chuẩn mực." Thầy nói trong đời sống để chúng tôi liên hệ ngay đến việc học. "Dốt đến đâu, học lâu cũng biết."- thầy thường xuyên nói câu này với cả lớp tôi để động viên cũng như khích lệ chúng tôi. Vì thầy biết lớp tôi hiểu kiến thức rất chậm và có chút lười học, Lần đầu, cứ đến tiết  học của thầy Quân là tôi lo sợ vì thầy quá nghiêm khắc, nhưng dần dần về sau tôi lại càng muốn học tiết của thầy vì tuy rằng thầy nghiêm khắc nhưng sự nghiêm khắc đó chỉ khi học sinh không làm bài tập, nói chuyện riêng, lười học… vì những lỗi lầm đó đáng trách và đáng nghiêm khắc. Còn với học sinh ngoan ngoãn, chăm học thì thầy lại vô cùng nhẹ nhàng và hiền từ.

          Tôi biết rằng một ngày nào đó sẽ không còn được thầy trao tri thức, được thầy trao bài học cuộc sống, trao những điều nhỏ nhặt nhất để gặt hái được những thành công nhưng tôi mong thầy luôn thật khỏe mạnh, luôn giữ trong mình ngọn lửa đầy nhiệt huyết, luôn là người thầy giáo tận tụy với nghề để các thế hệ học sinh sau này sẽ học hỏi được nhiều điều hay ngoài việc học tập. Hãy nghĩ thử xem, có mấy ai trưởng thành mà không phải đi qua những ngày tháng học sinh, ngồi trên ghế nhà trường, nghe thầy cô giảng bài. Ngày 20-11 đang đến gần, có thể nhiều người sẽ đem đến tặng thầy cô của mình những món quà, những bó hoa to, lộng lẫy, nhưng đối với tôi, tôi sẽ gửi đến thầy lời chúc tốt đẹp nhất, được ngồi bên thầy nhắc lại những kỉ niệm cũ, bởi năm nay là năm cuối cấp của tôi, có lẽ chẳng bao lâu tôi sẽ chẳng còn cơ hội được ngồi lại trò chuyện với thầy.

          Tôi phải cảm ơn thật nhiều đến thầy Quân, người luôn hết lòng vì học sinh của mình bằng tình cảm trọn vẹn nhất xuất phát từ trái tim. Có lẽ mái trường, thầy cô sẽ trở thành những kỉ niệm đẹp nhất, trở thành khoảng kí ức tươi đẹp theo tôi suốt cuộc đời. Không những thế, tôi sẽ cố gắng học tập, rèn luyện thật tốt, xứng đáng là con ngoan trò giỏi, cháu ngoan Bác Hồ để không phụ lòng thầy, không phụ lòng các thầy cô của mái trường trung học cơ sở Đồng Lạng thân yêu! Tôi sẽ thành đạt để sau này trở về sẽ giúp cho mái trường- ngôi nhà thứ hai được khang trang hơn, hoành tráng hơn, để cho các thế hệ đàn em sau này sẽ tự tin nói rằng đó là mái trường họ học, là ngôi nhà của yêu thương.

 

 

Bài viết của em : Nguyễn Lê Hồng Hạnh

Lớp : 8A Trường: Trung học cơ sở Đồng Lạng

 

             Đã tám năm kể từ khi tôi học lớp một đến bây giờ. Tôi đã được dẫn dắt bởi rất nhiều thầy cô tâm huyết với nghề. Nhưng để mà nói người mà tôi yêu thương và kính trọng nhất đó chính là cô Nguyệt. Cô là người đã chủ nhiệm tôi hai năm liền lớp 4 và lớp 5 ở trường tiểu học Đức Lạng. Lúc đó, cô chỉ mới 43 tuổi nhưng nhìn cô có vẻ già hơn so với tuổi của mình có lẽ là do cô quá bận với công việc giáo viên của mình. Vì cô luôn thức khuya để soạn giáo án và chuẩn bị cho chúng tôi những bài giảng hay nhất. Cô có dáng người chuẩn, cao khoảng 1m60cm – 1m65cm, không gầy nhưng cũng không béo. Vì dáng người cân đối nên cô mặc lên mình bộ quần áo nào cũng rất đẹp. Ngày thường cô hay mặc quần đen áo trắng và quần sọc áo sơ mi. Chỉ riêng ngày lễ cô Nguyệt sẽ mặc một bộ váy dài sang trọng che khuất đầu gối, còn những dịp như lễ khai giảng, lễ tổng kết thì cô thường khoác lên mình tà áo dài truyền thống màu trắng với những bông sen mảnh mai uốn lượn theo dãi lụa. Trong cô Nguyệt lúc ấy cứ như một cô tiên vừa được hoàng đế cử xuống hạ giới vậy! Mái tóc của cô mượt, đen óng ả, dài đến lưng quần vì thế nên cô thường thả mái tóc của mình để trông cô giống người phụ nữ mang đậm nét truyền thống của đất nước Việt Nam. Cô Nguyệt có khuôn mặt dài và vuông, dù không phải là gương mặt trái xoan như những người khác nhưng trông cô rất phúc hậu. Đôi mắt của cô to tròn, dù cô phải đeo kính lão nhưng tôi thấy đôi mắt cô rất long lanh và huyền bí. Mỗi lần buồn tôi liền nhìn vào cặp mắt nhân hậu ấy, lúc đó tôi như được cảm thông, chia sẻ bớt nỗi buồn trong lòng. Dù thời gian đã trôi qua rất lâu nhưng tôi nhớ nhất là cái giọng nói êm dịu, trầm ấm của cô khi mỗi lần giảng bài. Mỗi lần nghe cô giảng bài tôi liền buồn ngủ vì cái chất giọng đó như muốn hát ru cho tôi ngủ. Bây giờ tôi ước gì ngày nào cũng nghe cô giảng bài để được đôi bàn tay thon dài xoa nhẹ trên đầu tôi đó là cảm xúc không sao diễn tả được bằng lời. Cô là người thân thiện với học sinh và tỉ mỉ với bà giảng. Cô luôn giữ trong mình một khái niệm ‘‘không phân biệt đối xử ’’. Ai cũng được cô yêu quý nhưng cách yêu quý của cô đối với mỗi bạn là khác nhau. Đối với các bạn nghịch cô sẽ rất nghiêm khắc, với những bạn học yếu cô sẽ ân cần giảng dạy một cách tỉ mỉ chi tiết còn với những bạn chăm ngoan, học giỏi thì cô sẽ bồi dưỡng những kiến thức khác cho các bạn ấy. Nhưng những hành động đó của cô đều muốn chúng ta trưởng thành và nên người. Tôi được ngày hôm nay một phần là do công lao to lớn mà cô đã giành cho tôi. Trong lớp tôi được cô Nguyệt đánh giá là một học sinh ngoan, luôn làm bài tập đầy đủ, thực hiện đúng các nội quy, chăm chỉ học tập. Nhưng có một lần tôi đã phụ lòng mà cô đã giành cho tôi, đây là một kỉ niệm khó quên đối với tôi. Vào buổi sáng thứ 2 đầu tuần đó là một ngày trong xanh mát mẻ. Cả lớp tôi được cô dặn vào thứ 2 sẽ kiểm tra, nhưng do quá chủ quan một phần là vào khả năng của mình, một phần là do đề dễ nên tôi đã không học bài cũ mà thoải mái chơi trò chơi trong điện thoại. Ngày hôm sau, cô trả bài kiểm tra tôi rất ngạc nhiên về điểm của mình vì tôi chỉ được 6 điểm mà điểm của tiểu học thì rất dễ được điểm cao nhưng tôi lại không được điểm cao do quá chủ quan. Hết tiết học vào giờ ra chơi, tôi đang ngồi ở một góc lớp thì thấy một đôi chân đang tiến dần về phía tôi và người đó không ai khác chính là cô Nguyệt. Cô lại gần, xoa đầu tôi và hỏi: “ Hôm nay con thấy mệt trong người à?” Tôi lắc đầu, không trả lời. Cô vẫn hỏi tiếp : “Vậy! Hôm nay, con có chuyện buồn à?” Tôi vẫn lắc đầu không nói câu gì . Lúc đó mắt tôi đã đỏ ửng, cô liền ôm lấy tôi vào lòng và vỗ nhẹ làm tôi được an ủi và đỡ đau buồn. Cuối cùng đã hết giờ học, tôi liền chạy lại, ôm choàng lấy cô khóc mãi và xin lỗi cô. Tôi chưa nói xong, cô liền bảo: “Thời học sinh mà con, ai mà chẳng như thế!”. Cô còn tâm sự với tôi, lúc cô bằng tuổi tôi cô cũng như vậy nhưng nhờ như thế nên cô mới có ngày hôm nay đấy! Sau cuộc trò chuyện ấy, mắt tôi đã xưng phồng do khóc quá nhiều. Thế là cô đã đưa tôi đến nhà của cô , rồi cô đã luộc trứng gà để lăn vào mắt tôi. Lúc đó, tôi cảm nhận được cô coi tôi như là một đứa con cưng của cô. Từ đó về sau tôi đã hiểu ra và trưởng thành hơn, về sau này tôi luôn chăm chỉ và đã bớt lười biếng. Có một điều mà tôi đã rút ra được từ kỉ niệm này đó là không nên chơi trò chơi quá nhiều, không nên dùng điện thoại thông minh sai mục đích. Từ đó về sau dù đang làm gì thì tôi cũng không chạm tay đến điện thoại dù chỉ là một chút. Nhưng mỗi ngày tôi vẫn dành ra cho mình 5 – 10 phút để giải trí cho bản thân đỡ buồn chán.

              Bài văn này chính là món quà 20 -11 mà tôi đã dành rất nhiều tâm huyết để viết tặng cô Nguyệt. Dù thời gian có trôi qua nhanh thì hình bóng của cô vẫn mãi mãi ở trong lòng tôi.

 

 

 

 


Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

3.6 trên 5.0

Đánh giá của 4 khách hàng
  • Tư cách thái độ: 3.8
  • Chuyên môn: 3.3
  • Am hiểu địa bàn: 3.8
Trần Thế Thoại
 0976783789

3.6 trên 5.0

Đánh giá của 4 khách hàng
  • Tư cách thái độ: 3.8
  • Chuyên môn: 3.3
  • Am hiểu địa bàn: 3.8